Các em được sinh ra là một điều quý giá, đừng dễ dàng từ bỏ cuộc sống này. Các em sinh ra đều có sứ mệnh riêng, vượt qua được những trở ngại trong cuộc sống các em sẽ kiên cường hơn rất nhiều và hãy dùng sự kiên cường đó để giúp đỡ những người khác. Cuộc đời còn nhiều thứ tươi đẹp lắm! Tình thương và sự bao dung
Một ngườii bạn của xe đap Trung Kiên Người Bugari chăng may bị tai nạn hôm thứ 7, tình trạng khá năng, gẫy 2 chân, 4 sương sờn, bả vai, vẹo cột sống, phổi bị ảnh hưởngtình trạng này chắc ít nhất vài tháng, bạn chưa vợ, tay nghề xe đạp ở mức chuyên nghiệp cao hiện cửa hàng THBC đang lập quỹ hỗ trợ
11-12-2014 - Tấm Sài Gòn đã khám phá Ghim này. Khám phá (và lưu lại!) các Ghim của riêng bạn trên Pinterest.
Nơi sự sống mong manh: Cuộc gọi từ buồng bệnh nhân COVID-19 nguy kịch. Dù đã thoát "cửa tử" nhưng nhiều bệnh nhân mắc COVID-19 vẫn lo sợ mình có thể ra đi bất cứ lúc nào. Người bệnh từ cõi chết trở về trong VIDEO này ông không dám ngủ, vì ông sợ nếu nhắm mắt ông
Cuộc sống bị đảo lộn sau ồn ào vụ cứu bé rơi từ tầng 12, vợ Nguyễn Ngọc Mạnh: "Gia đình mong muốn có cuộc sống bình dị" Tin liên quan "Gia đình mong muốn có cuộc sống bình dị" TH 02/03/2021 14:36. Sự việc "ông bố đưa con về quê vì vợ bỏ đi": Thực hư thông tin
Vay Tiền Trả Góp Theo Tháng Chỉ Cần Cmnd Hỗ Trợ Nợ Xấu. Gióp 925-26 “Hỡi Đức Giê-hô-va, xin cho tôi biết cuối cùng tôi, Và số các ngày tôi là thể nào; Xin cho tôi biết mình mỏng mảnh là bao” Thi Thiên 394. Câu hỏi suy ngẫm Ông Gióp dùng những hình ảnh gì để ví với sự mong manh và chóng qua của đời sống? Ông nêu lên điều đó với mục đích gì? Nhận biết cuộc đời mong manh nhắc nhở chúng ta điều gì? Sự sống có thể kết thúc bất cứ lúc nào, thời gian của đời người quá mong manh. Có người sinh ra chỉ sống được vài giờ, và cũng có người sống thọ đến tám, chín mươi năm, tuy nhiên so sánh với thời gian vĩnh cửu thì đời người thật quá ngắn ngủi. Trong hai câu 25-26, ông Gióp nêu lên ba hình ảnh ví sánh sự mong manh của đời người. Thứ nhất, “Các ngày của tôi mau hơn kẻ trạm” câu 25a. “Kẻ trạm” là người đưa thư, liên lạc trong thời kỳ cổ đại. Lệnh truyền của vua được gởi đi bởi những người liên lạc chạy bộ hay cưỡi ngựa mang đi từ trạm này đến trạm khác. Ngày xưa, người ta không có hình ảnh nào ví sánh sự nhanh chóng hơn hình ảnh người đưa thư. Thứ hai, “Nó xớt qua mau như thuyền nan” câu 26a. Ông Gióp quan sát thấy cuộc đời của ông qua nhanh như bóng người liên lạc chạy qua cửa sổ, và như cánh buồm căng gió lướt đi trên mặt biển thoáng chốc mất dạng. Thứ ba,“như chim ưng xông vào mồi” câu 26b. Đại bàng là loài chim dũng mãnh nổi tiếng về sự nhanh nhẹn. Khi bay trên cao nhìn thấy con mồi dưới đất, đại bàng có thể sà xuống cực kỳ nhanh để đớp con mồi rồi bay vụt lên. Chim đại bàng cũng dễ dàng tấn công một con chim khác đang ngậm con mồi phải nhả con mồi ra, và nó nhanh chóng sà xuống đớp con mồi rồi bay vút lên cao. Đời sống con người nhanh chóng tiến về điểm kết thúc. Sự chết bất ngờ tìm đến chúng ta như chim ưng sà xuống đớp mồi! Ngoài ra, ông Gióp cũng ví sánh “Các ngày tôi qua mau hơn thoi dệt cửi” “Mạng sống tôi chỉ bằng hơi thở” Gióp 76a-7a. Ông Gióp đã dùng nhiều hình ảnh ví sánh để giúp chúng ta ý thức đời sống của mình thật sự ngắn ngủi và mong manh dường bao. Chúng ta có bao giờ nghĩ đến cơn gió thời gian đang đưa cuộc đời mình trôi nhanh đến một bờ bến vĩnh cửu không? Giữa cuộc sống bận rộn, chúng ta cần dừng lại để suy nghĩ về đời sống của mình. So với thời gian vĩnh cửu, thời gian của chúng ta trên trần gian này chỉ là “hư không” – không đáng kể. Không ai có thể hưởng trọn những thứ mình chất chứa, thâu trữ trong đời này. Đứng trước sự ngắn ngủi của cuộc đời và sự hư không của trần gian, xin Chúa giúp chúng ta nhận biết chỉ có Chúa là hy vọng duy nhất cho đời sống của chúng ta, như Vua Đa-vít đã xác nhận “Lạy Chúa, bây giờ con trông mong gì? Niềm hy vọng của con ở nơi Chúa” Thi Thiên 397 BTTHĐ. Bạn có đặt trọn niềm hy vọng nơi Chúa vì biết cuộc đời là mong manh không? Chúa ôi, con tạ ơn Ngài vì giữa cuộc đời mong manh và phù du này, chính Ngài đã đến ban cho con niềm hy vọng sống. Xin cho con đặt trọn niềm tin nơi Ngài để bước đi mỗi ngày. Đọc Kinh Thánh trong ba năm Công Vụ 22. Phòng Truyền Thông phối hợp UB. Cơ Đốc Giáo Dục thực hiện. Mọi ý kiến đóng góp xây dựng, xin quí vị vui lòng gởi về địa chỉ radio
Chúng ta đang ở trong những tuần đầu tiên của một năm mới, có nghĩa là một trang trắng để viết ra chương mới trong cuộc sống của chúng ta. Với năm mới, người ta thường đưa ra các quyết định và nhìn vào lịch trình để suy nghĩ về những cam kết sẽ được thực hiện và những ngày lễ sắp tới để tận hưởng. Chắc chắn không ai trong chúng ta sẽ dừng lại một chút để suy nghĩ về điều có thể sẽ không đạt được vào cuối năm… Holly Butcher, một cô gái người Úc, 27 tuổi, đã chết vì khối u một vài ngày trước, cô đã viết một thông điệp cho tất cả những người thật sự may mắn còn sống, ”Quả là một điều kỳ quặc để nhận ra và chấp nhận rằng bạn sẽ chết ở tuổi 26”. Kể từ khi Holly biết được tầm mức nghiêm trọng về bệnh tình của cô và thời gian ngắn ngủi cô vẫn còn sống, cô bắt đầu nhận thức sâu sắc hơn về những chi tiết nhỏ trong cuộc sống của cô và không quá lo lắng về những khía cạnh không đáng kể trong cuộc đời. Cô đã đặt những thứ vô lý như “vẫn say ngủ khi những đứa trẻ xinh đẹp của bạn cố giữ bạn tỉnh táo”, hoặc “có vùng mỡ dưới da làm bạn không còn đẹp”… Một số gợi ý của người nữ trẻ người Úc này như, “sử dụng tiền của bạn để sống những trải nghiệm”, “nghe nhạc, hãy thực sự lắng nghe nó”, “ôm con chó của bạn”, “trò chuyện với bạn bè”, “ăn bánh mà không cảm thấy áy náy” và “nói không’ với những điều bạn thực sự không muốn làm”. Đối với những người lệ thuộc hoặc gắn bó với các mạng xã hội, hãy nhớ rằng, cuộc sống có nghĩa là để sống chứ không chỉ để được chia sẻ trên màn hình. “Tất cả mọi thứ là không quan trọng khi nhìn vào cuộc sống như một tổng thể, trong sự toàn bộ của nó. Ngay lúc này, trước mắt tôi, tôi cảm thấy cơ thể của tôi đang yếu dần đi và tôi không thể làm gì với nó. Tất cả những gì tôi muốn bây giờ là có thể có thêm một ngày sinh nhật hoặc một ngày Giáng sinh với gia đình tôi, hoặc chỉ một ngày khác với bạn trai và con chó của tôi. Chỉ một lần thôi.” Đúng là một người chỉ hạnh phúc khi làm việc cho người khác chứ không phải vì chính mình. Tôi ước mong mình đã làm nhiều hơn. Quả là kỳ quặc có tiền để chi tiêu vào cuối… khi bạn biết rằng mình đang chết dần. Nếu bạn có thể chia sẻ với những người ở bên cạnh bạn, mua cho họ một cái cây để trồng, một cây nến, một món quà nhỏ và nói với họ rằng, bạn yêu họ. Hãy sử dụng tiền của bạn cho những trải nghiệm… Hoặc ít nhất là không bỏ lỡ kinh nghiệm vì bạn đã dành hết tiền của bạn vào những thứ không cần thiết. Hãy quyết tâm thực hiện chuyến đi ban ngày nào đó ra biển mà bạn đã hoãn lại. Ngâm đôi chân vào nước và đào sâu vào cát bằng những ngón chân của bạn. Làm cho khuôn mặt của bạn ướt bằng nước biển trong mát. Nói với những người thân rằng, bạn yêu họ bất cứ khi nào bạn có cơ hội, và yêu thương họ với tất cả mọi thứ bạn có. Cũng nên nhớ rằng, nếu có điều gì làm bạn cảm thấy không tốt, bạn có thể thay đổi nó ngay tại nơi làm việc hoặc trong tình yêu, hoặc bất cứ thứ gì khác. Có đủ ý chí mọi thứ có thể thay đổi. Bạn sẽ không bao giờ biết mình có mặt trên trái đất này bao lâu, do đó, đừng lãng phí nó bằng cách sống trong đau khổ hoặc lo âu. Tôi biết rằng đây là những điều luôn được nói, nhưng chúng không thể đúng hơn. Holly kết thúc những suy tư của cô ở đây, nhưng tất cả chúng ta đều được mời gọi để trau dồi tâm tình tạ ơn đối với Thiên Chúa, vì món quà tuyệt vời của cuộc sống, rất mong manh, quý báu và không thể đoán trước. Nguồn Gia Thi, SDB chuyển ngữ
Con người luôn luôn rất kỳ lạ, họ thích nhìn vào những thứ mình chưa có, cả về vật chất lẫn tinh thần, để rồi cứ đau khổ và tự ti, đôi khi là ngưỡng cửa của tham vọng, nhưng lại quên rằng mình đang có được những điều mà nhiều người khác vẫn hoài ao ước. Trong cuộc sống đôi khi con người ta đã bỏ qua rất nhiều điều, họ tưởng rằng mình rất sâu sắc, nhưng sự thật là họ lại rất nông cạn. Tại sao??? Con người luôn luôn rất kỳ lạ, họ thích nhìn vào những thứ mình chưa có, cả về vật chất lẫn tinh thần, không ngưng ham muốn những thứ đó để rồi cứ đau khổ và tự ti, chìm trong ngưỡng cửa của tham vọng, nhưng lại quên rằng mình đang có được những điều mà nhiều người khác vẫn hoài ao ước. Họ có gì? Tôi xin dành những lời này cho ai còn cha, còn mẹ. Bạn có một gia đình, thứ mà bạn nghĩ là tầm thường và dĩ nhiên nhưng hiển nhiên nó là một sự may mắn thật to lớn. Bạn có một nơi dừng chân ấm lòng để quay về sau những cơn giông tố của cuộc đời, trong khi có những đứa trẻ côi cút không nơi nương tựa trên cõi đời bao la này. Tôi dành lời này cho tất cả mọi người, dù bạn có thích hay không thích gia đình của mình, nhưng bạn biết không cha, mẹ bạn thật sự rất yêu thương bạn, hãy tin vào điều đó, bởi, họ đã sinh bạn ra trên đời này, là bạn đã rút xương của mẹ để làm xương của mình, rút thịt của mẹ để tạo thịt cho mình, nhưng điều họ làm là gì, mẹ vẫn yêu bạn, vẫn đưa bạn đến với ánh sáng diệu kỳ của nhân gian, và nếu họ ghét bạn, tôi nói thật, họ đã không sanh bạn ra từ lâu lắm rồi đấy! Hãy thử một lần nhắm mắt lại và tưởng tượng ra rằng Bạn đang đứng trong ngôi nhà của mình, mọi thứ vẫn như vậy, vẫn hằng in dấu vết của tuổi thơ, hãy để cho thước phim của những ký ức đẹp đẽ chạy qua trong não mình, tiếp đến là những khi bạn phạm lỗi, cha mẹ la mắng bạn, bạn đã mắng vào mặt họ, dữ dội nhất có thể, sau đó, một mùi hương quen thuộc từ bếp nấu của mẹ bay lên, bạn vội xuống nhà ăn và giật mình khi chợt nhận ra rằng họ đã già đi nhiều so với trước, cuộc sống khắc nghiệt đã làm họ trở nên già cỗi, bạn nhớ đến ngày bạn sinh ra, mẹ đã nâng niu bạn trên tay như một báu vật và hồi hộp xem xem con của mình có lành lặn hay không có thiếu thốn thứ gì hay không, còn ba thì đứng bên cạnh đưa tay ra định bế bạn lên nhưng rồi ông lại thôi vì sợ rằng đôi bàn tay thô tráp của mình sẽ làm cho bạn bị đau đớn. Hãy biết rằng Không có người cha nào hoàn hảo…nhưng những người cha luôn thương mình một cách hoàn hảo. Dù họ đối với bạn như thế nào, thì vẫn hãy kiên nhẫn với họ. Nếu như bạn đang ngồi trước màn hình máy tính để đọc bài blog này thì chắc hẳn bạn cũng phải thuộc một gia đình trung lưu, nhỉ? Bạn than vãn về những bữa cơm bạn ăn, về đồ bạn dùng, về áo bạn mặc? Trong khi, đó là một điềm mơ ước quá xa xỉ của những đứa trẻ nghèo khó khác, những con người phải vứt bỏ những cái tôi trong lòng rồi lê lết khắp hang cùng, ngỏ hẻm để ăn xin, đưa tay ra và đành phải ăn lấy cơm thừa, canh cặn của kẻ khác, bạn nên nhớ, có hơn người trên thế giới chết vì đói mỗi ngày, nghĩa là, cứ trung bình thì khoảng 3 giây lại có một người chết đói. Có những đứa trẻ mà hằng đêm khi ngủ, chúng không mong muốn rằng ngày mai, mình sẽ tỉnh giấc, tỉnh lại ư không phải, dẫu có thức giấc, thì cái chúng đối mặt có khác gì một cơn ác mộng? Cái cơ ác mộng đó là gì? Là những tủi nhục, hờn ghen mà người đời đã ném váo chúng, những đứa trẻ vô tội!!!!… Bạn được đi học, được đánh vần những con chữ, được làm những bài toán nên làm sao bạn có thể biết được nỗi đau của những con người mù chữ, họ muốn học, nhưng rồi lại không biết là phải học bằng cách nào, họ nhảy cẫng lên mỗi khi phát hiện một tờ giấy nào đó, để rồi lại chột dạ, khi nhớ ra rằng mình không biết đọc, họ lạc lõng, mù loà và bất lực, đó, là một nỗi đớn buồn rất sâu, rất đau, sẽ làm sao đây khi sống trên cuộc sống hiện đại này mà không biết làm toán? Sẽ có khác gì một người vừa mù, vừa câm lại vừa điếc? Vừa bức bối, vừa mệt mỏi lại vừa khó khăn nữa! Hãy sống sao cho cuộc đời thật có ỹ nghĩa bạn ạ! Vì cuộc sống này…thật sự rất mong manh!…..!!! Theo QTCS
Lối sống Thứ năm, 23/11/2006, 1540 GMT+7 Sài Gòn buổi sáng hôm ấy đẹp trời, khi em vẫn còn đang mơ màng, ngủ nướng thêm một tí sau cả ngày làm việc căng thẳng thì có tin nhắn, chỉ hé một mắt, em đọc “N. và gia đình vô cùng thương tiếc báo tin...mất hồi...lễ viếng...an táng...”... Những dòng chữ nhảy múa, chao đảo, hai mắt hoa lên, vùng dậy, lao xuống lầu một, loạng choạng, cái cầu thang làm em suýt ngã, em gọi cho chị, ba lần, chị không nghe máy. Uh, em hâm thật, chị làm sao nghe được máy trong tình hình như thế chứ?! Em cuống cuồng nhắn “Em về với anh chị nhé? Anh bảo anh đợi em về cơ mà...”. Em oà khóc, khóc nấc, khóc nghẹn, gần như bấn loạn, em gọi cho Mẹ, mẹ cũng hoảng hồn khi sáng sớm ngày ra em khóc tu tu như thế, gọi cho H. bạn em, H. cũng tá hoả khi thấy em khóc sau tiếng “a lô” ngái ngủ. Em thật có lỗi vì đã khiến mọi người lo lắng, nhưng, em chỉ có hai người thân yêu nhất ấy, hai người có thể thay em đến bên chị. Em gọi cho những người thân của chị trong này, kết nối liên lạc thật khó vì mới bình minh, mọi người vẫn còn say giấc. “Không ai ra được...” – Câu trả lời khiến em hiểu sự bận rộn đến nhường nào. Em muốn về bên chị ngay lập tức dù biết rằng chẳng thể cứu vãn được chuyện xảy ra, nhưng ở bên chị lúc này vẫn hơn... Em đi làm, mắt đỏ hoe, sưng húp, mặt nhoè nhoẹt nước. Cố kìm nén nhưng tin nhắn của chị đã làm nước mắt em ào ra “Em ơi, thôi đừng về, anh đã vào trong đó gặp em rồi còn gì? Chị chờ Tết em ra với chị. Không được cãi lời anh chị đâu đấy...”. Vài người nhìn em, kệ, sáng nào đứng chờ xe Bus em chẳng bị nhìn, quẹt nước mắt em nhấn reply “...Anh đang gặp em rồi đây này.. .Em tin chị luôn mạnh mẽ và chu toàn trong mọi việc mà... Em có bao giờ cãi lời anh chị đâu?” Cố gắng tập chung vào công việc mà hình như không hiệu quả mấy, hàng đống email cần giải quyết, điện thoại đối tác tìm, tới gần trưa cổ họng khô khốc, em nhắn cho chị, bảo chị phải cố ăn một chút, ăn cho bé Tr. và ăn cho ngày mai, cho những ngày còn lại... Em thấy sợ, cuộc sống này mong manh quá, em càng trân trọng hơn từng giây phút đang trôi qua cuộc đời mình. Đến em còn bấn loạn lên như thế, vậy mà chị, chị thì phải đối đầu với sự thật nghiệt ngã, sự mất mát lớn lao, sự khủng hoảng tinh thần trầm trọng, chị làm sao vượt qua được đây??? Em lo cho chị quá, thương chị đến thắt lòng mà chẳng thể làm được gì hơn. Buổi trưa, em ngồi đọc lại Message Archive, hôm đó là ngày 11/11/2006, anh online và chào em, em hỏi thăm sức khoẻ anh, anh bảo mệt lắm, không ăn được. Em động viên, còn gửi cho anh hai bài báo viết về hai con người đối đầu với bệnh tật, lạc quan sống nốt những ngày còn lại sao cho thật ý nghĩa. Anh bảo thở còn chẳng được, mong gì đọc. Thế mà khi em khoe em vừa đi Suối Tiên về, em gửi ảnh cho anh xem nhé thì anh hào hứng “Gửi đi, xem em gái có xinh ra không?”. Em cười trêu anh “Anh vừa bảo không thở được cơ mà?”. Hai anh em đang nói chuyện thì anh bảo anh có việc phải đi...Em có ngờ đâu anh “đi” thật! Em tiếc là đã không gửi ảnh cho anh xem. Em bảo còn 92 ngày nữa là em về Hà Nội rồi, anh đã khẳng định “Anh sẽ cố đợi đến lúc em về!”. Em mắng anh nói linh tinh, thế thì em sẽ không về Hà Nội nữa đâu...Chị ơi, em kể với chị nghe làm gì thế để chị đau lòng thêm nhỉ? Chính em ngồi đọc lại mà em cũng không cầm nổi nước mắt, khóc sụt sùi...Bất ngờ quá, đột ngột quá, chị nhắn cho em đã xin được thuốc của Bộ y tế cho anh rồi, em vui lắm, mừng lắm. Cũng chẳng biết anh đã kịp uống thuốc ấy lần nào chưa mà anh vội bỏ đi rồi... Hôm ấy Hà Nội mưa đá rất to, “Ông trời cũng phải khóc vì tiếc thương anh đấy!” - chị bình thản nói thế khi em gọi điện vào buổi tối đi làm về muộn, em thì chẳng nói được gì, chỉ muốn nghe giọng chị, thế thôi. Em hiểu, chị bình thản đến lạ lùng nghĩa là chị không còn nước mắt để khóc nữa, chị phải nghị lực như thế, mạnh mẽ như thế để sống cho cả anh nữa chứ chị nhỉ? Em bỗng nghĩ nếu em ở trong hoàn cảnh của chị, em có chịu đựng nổi như chị không? Phụ nữ sinh ra đã có những phẩm chất phi thường mà nếu như không “vào cuộc” thì không bộc lộ ra ngoài được. Đến hôm nay thì mọi chuyện đã ổn, mẹ em và H đã về, mọi người cũng vậy, bây giờ mới là lúc mệt mỏi thấm vào chị, hành hạ chị, em biết, nên em đã không gọi điện hay nhắn tin cho chị nữa dù đó là điều em mong muốn nhất. Có nhiều cách mà, em chọn cách viết này để chia sẻ với chị đây, hãy mạnh mẽ như chị đã từng khuyên em nhé. Phải biết sống ngay cả khi cuộc đời trở nên không thể chịu đựng được nữa chị à! Thời gian như dòng nước trôi, nỗi đau rồi sẽ phai phôi...Em đã học được cách phải tin vào chính mình. Chị cũng thế nhé, phải tin rằng chị vẫn sống tốt, thậm chí sống tốt hơn cả khi còn có anh bên chị. Giờ thì chị hãy nghỉ ngơi đi và bình tâm trở lại. Em yêu chị! HCM – Nov 23, 2006. Em gái.
Con người luôn luôn rất kỳ lạ, họ thích nhìn vào những thứ mình chưa có, cả về vật chất lẫn tinh thần, để rồi cứ đau khổ và tự ti, đôi khi là ngưỡng cửa của tham vọng, nhưng lại quên rằng mình đang có được những điều mà nhiều người khác vẫn hoài ao ước. Họ có gì? Tôi xin dành những lời này cho ai còn cha, còn mẹ. Bạn có một gia đình, thứ mà bạn nghĩ là tầm thường và dĩ nhiên nhưng hiển nhiên nó là một sự may mắn thật to lớn. Bạn có một nơi dừng chân ấm lòng để quay về sau những cơn giông tố của cuộc đời, trong khi có những đứa trẻ côi cút không nơi nương tựa trên cõi đời bao la này. Tôi dành lời này cho tất cả mọi người, dù bạn có thích hay không thích gia đình của mình, nhưng bạn biết không cha, mẹ bạn thật sự rất yêu thương bạn, hãy tin vào điều đó, bởi, họ đã sinh bạn ra trên đời này, là bạn đã rút xương của mẹ để làm xương của mình, rút thịt của mẹ để tạo thịt cho mình, nhưng điều họ làm là gì, mẹ vẫn yêu bạn, vẫn đưa bạn đến với ánh sáng diệu kỳ của nhân gian, và nếu họ ghét bạn, tôi nói thật, họ đã không sanh bạn ra từ lâu lắm rồi đấy! Hãy thử một lần nhắm mắt lại và tưởng tượng ra rằng Bạn đang đứng trong ngôi nhà của mình, mọi thứ vẫn như vậy, vẫn hằng in dấu vết của tuổi thơ, hãy để cho thước phim của những ký ức đẹp đẽ chạy qua trong não mình, tiếp đến là những khi bạn phạm lỗi, cha mẹ la mắng bạn, bạn đã mắng vào mặt họ, dữ dội nhất có thể, sau đó, một mùi hương quen thuộc từ bếp nấu của mẹ bay lên, bạn vội xuống nhà ăn và giật mình khi chợt nhận ra rằng họ đã già đi nhiều so với trước, cuộc sống khắc nghiệt đã làm họ trở nên già cỗi, bạn nhớ đến ngày bạn sinh ra, mẹ đã nâng niu bạn trên tay như một báu vật và hồi hộp xem xem con của mình có lành lặn hay không có thiếu thốn thứ gì hay không, còn ba thì đứng bên cạnh đưa tay ra định bế bạn lên nhưng rồi ông lại thôi vì sợ rằng đôi bàn tay thô tráp của mình sẽ làm cho bạn bị đau đớn. Hãy biết rằng Không có người cha nào hoàn hảo…nhưng những người cha luôn thương mình một cách hoàn hảo. Dù họ đối với bạn như thế nào, thì vẫn hãy kiên nhẫn với họ. Nếu như bạn đang ngồi trước màn hình máy tính để đọc bài blog này thì chắc hẳn bạn cũng phải thuộc một gia đình trung lưu, nhỉ? Bạn than vãn về những bữa cơm bạn ăn, về đồ bạn dùng, về áo bạn mặc? Trong khi, đó là một điềm mơ ước quá xa xỉ của những đứa trẻ nghèo khó khác, những con người phải vứt bỏ những cái tôi trong lòng rồi lê lết khắp hang cùng, ngỏ hẻm để ăn xin, đưa tay ra và đành phải ăn lấy cơm thừa, canh cặn của kẻ khác, bạn nên nhớ, có hơn người trên thế giới chết vì đói….mỗi ngày, nghĩa là, cứ trung bình thì khoảng 3 giây lại có một người chết đói. Có những đứa trẻ mà hằng đêm khi ngủ, chúng không mong muốn rằng ngày mai, mình sẽ tỉnh giấc, tỉnh lại ư không phải, dẫu có thức giấc, thì cái chúng đối mặt có khác gì một cơn ác mộng? Cái cơ ác mộng đó là gì? Là những tủi nhục, hờn ghen mà người đời đã ném váo chúng, những đứa trẻ vô tội!!!!... Bạn được đi học, được đánh vần những con chữ, được làm những bài toán nên làm sao bạn có thể biết được nỗi đau của những con người mù chữ, họ muốn học, nhưng rồi lại không biết là phải học bằng cách nào, họ nhảy cẫng lên mỗi khi phát hiện một tờ giấy nào đó, để rồi lại chột dạ, khi nhớ ra rằng mình không biết đọc,họ lạc lõng, mù loà và bất lực, đó, là một nỗi đớn buồn rất sâu, rất đau, sẽ làm sao đây khi sống trên cuộc sống hiện đại này mà không biết làm toán? Sẽ có khác gì một người vừa mù, vừa câm lại vừa điếc? Vừa bức bối, vừa mệt mỏi lại vừa khó khăn nữa! Bạn nói mình học kém, bạn nghĩ mình lười biếng, bạn tự ti,….? Xin lỗi nha, nhưng mà bạn lầm to rồi đó! Bạn nghĩ mình được sinh ra là một điều hiển nhiên? Không đâu, để được sinh ra, bạn đã phải vượt qua hơn cá thể và bơi một đoạn đường dài tương đương chiều dài từ TP. Hồ Chí Minh đến Hà Nội. Có những người đã bỏ cuộc từ đầu, nhưng còn bạn? Bạn là một trong số 100 cá thể duy nhất bơi được đến trứng, họ là những người rất kiên cường, lại mạnh mẽ, và đoàn kết nữa, nhưng sao chỉ có mỗi mình bạn được ra đời? Vì bạn là người được chọn, họ chọn bạn bởi vì họ tin rằng bạn là cá thể xuất sắc nhất, họ tin rằng bạn sẽ là người làm tốt hơn tất cả, bạn sinh ra là để thành công! Hãy sống luôn phần của hơn 100 người họ, hãy tận hưởng cuộc sống này, hãy nhớ rằng Bạn vẫn còn một người anh em khác nữa, và ở trong mỗi lớp học vẫn còn một người học sinh khác, cũng như trong mỗi đất nước vẫn còn một người công dân khác! Hãy sống cho hết mình, bạn ạ! Vì cuộc sống này…thật sự rất mong manh!.....!!!
cuộc sống mong manh